vietinfo di động
Thư mục
Gia đình

Trẻ vị thành niên bị hiếp dâm và trách nhiệm cha mẹ

Cập nhật lúc 28-03-2013 20:16:31 (GMT+1)
Hãy để con cái quen với việc cha mẹ luôn có trong cuộc đời của chúng, để con cái tin rằng gia đình là nơi nương tựa vững chắc

Hôm cuối tuần vừa qua, Trent Mays, 17 tuổi, và Ma’lik Richmond, 16 tuổi, hai học sinh trung học ở Ohio, đã bị buộc tội cưỡng hiếp một nữ sinh 16 tuổi.

Điều khá đặc biệt của vụ án là cả hai em này đều là những ngôi sao trong đội football nổi tiếng Big Red ở Steubenville. Thế cho nên các em không chỉ là niềm hãnh diện của trường, của thị trấn, của gia đình, mà triển vọng về một tương lai rực rỡ đang chờ đón các em sau khi tốt nghiệp trung học.

Việc các em phạm tội ở tuổi vị thành niên và phải trải qua những năm tháng tiếp theo ở tù cho đến khi 21 tuổi, có lẽ chưa phải là điều khủng khiếp bằng bản án “tội phạm tình dục” sẽ theo các em đến trọn đời.

Từ vụ án gây xôn xao này, nhiều phụ huynh có dịp nhìn lại cách cha mẹ quan tâm đến con cái trong tuổi vị thành niên là như thế nào.

Trent Mays, 17 tuổi và Ma’lik Richmond, 16 tuổi, hai học sinh trung học ở Ohio, bị buộc tội cưỡng hiếp một nữ sinh 16 tuổi. (Hình: AP)

Có thể tóm tắt vụ án này như sau:

Vào đêm 11 tháng Tám, 2012, khoảng 50 thanh thiếu niên tham dự một bữa tiệc tại nhà của một cô bạn trung học, anh trai cô này là phụ tá huấn luyện viên cho đội football Steubenville.

Một nữ sinh 16 tuổi học trường khác cũng tham gia trong nhóm này. Cô bé hoặc đã bị ép uống say mèm hoặc đã bị cho dùng thuốc.

Tàn tiệc, một cầu thủ football tên Mark Cole lái chiếc xe Volkswagon Jetta chở những thành viên của đội, bao gồm Mays, Richmond, Evan Westlake và cả cô gái kia cũng đi theo. Họ đến nhà của một thành viên khác trong đội chơi chút xíu rồi lại quyết định kéo nhau sang nhà của Cole.

Trước đó, cô gái nôn mửa trên đường. Ai đó đã cởi áo cô bé ra để đừng bị dơ. Cô gái ngồi phía sau xe, hoàn toàn không biết gì hết. Trên đường đi, Mays đã dùng những ngón tay chọc vào người cô trong khi Cole dùng phone quay lại cảnh đó.

Lúc đến nhà Cole, Mays và Richmond khiêng cô gái vô tầng hầm của nhà. Cô lại ói. Một người bạn khác tên Anthony Craig đến, Cole cho Craig xem đoạn video trước khi cả hai đến tầng hầm, nơi cô gái đang nằm trần như nhộng.

Mays có gắng thực hiện việc “oral sex” với cô gái đang mê man không biết gì (dù miệng cô gái cũng chẳng mở ra được). Cùng lúc đó, Richmond dùng những ngón tay chọc vào mình cô. Craig dùng điện thoại chụp lại cảnh tượng diễn ra. Không một ai ngăn cản chuyện đám trẻ đang làm.

Cô gái không nhớ gì, cũng không có một chứng cứ gì lưu lại ngoại trừ những bức hình, trong đó có cả tấm hình cô bị nắm vào cổ tay và cổ chân khiêng đi, cùng với những lời mô tả lại đêm “ăn chơi” được tung trên mạng xã hội.

Hai ngày sau, cha mẹ cô gái đưa cô vào bệnh viện và báo cảnh sát. Mays và Richmond bị bắt hơn một tuần sau đó với cáo buộc tội hiếp dâm.

****

Tại phiên toàn, khi bị kết tội, những giọt nước mắt, những lời nói xin lỗi của hai cậu học trò với mọi người, với cô bạn, với gia đình nạn nhân, những giọt nước mắt của các bậc cha mẹ, khiến ai cũng phải mềm lòng.

Với gương mặt đẫm nước mắt, cậu học trò 16 tuổi Richmond nói “Con xin lỗi đã đưa mọi người vào chuyện này. Con xin lỗi.”

“Tôi đã không có mặt ở đó với con tôi. Tôi cảm thấy có trách nhiệm về hành động của con mình.” Cha của Richmond đau đớn.

Nhìn hình ảnh người cha tiến đến bàn của bị cáo, ôm choàng lấy đứa con trai, luật sư của bị cáo cũng phải rơi những giọt nước mắt đầu tiên trong cuộc đời làm luật sư của mình,“Ông thương con nhưng chưa bao giờ ông nói cho nó biết điều đó, để dẫn đến chuyện hôm nay.”

Tuy nhiên, khi đọc lại lời khai ghi lại diễn biến những gì xảy ra vào đêm hôm đó, người ta lại cảm thấy tức giận trước sự kiêu căng, ngạo mạn của tuổi mới lớn muốn chứng tỏ điều gì đó với bạn bè, sự đùa giỡn nông nổi của tuổi mới lớn không làm chủ được hành động của mình.

Hơn thế nữa, ngoài ảnh hưởng của rượu, của thuốc, thì sự quan tâm các bậc cha mẹ đến những cuộc chơi thâu đêm suốt sáng của con cái mình là ở đâu?

Nhiều người đặt vấn đề về việc giáo dục đạo đức, nhân cách, và sự quan tâm đến người khách cho những đứa trẻ đã được chú trọng như thế nào khi chúng nhìn thấy cô gái say mèm đó ngồi trên đường, phía trước ngôi nhà tổ chức tiệc. Cô ói đầy áo, những chỉ dấu đó cho thấy cô cần được giúp đỡ. Nhưng một đứa con trai nào đó chỉ giúp cởi áo cô ra, rồi để cô ngồi đó, trên người còn chiếc bra và quần shorts.

Đến khi đám trẻ túa ra, nhìn cảnh tượng say mèm không còn biết gì của cô bé, chúng chỉ biết xúm nhau cười. Một đứa trong đám còn rút ra $3 và nói sẽ tặng cho đứa nào dám đái lên mình cô bé.

Cậu bé đó đùa, tất cả đám bạn cũng biết rằng chúng đùa. Nên không ai cản ai. Nhưng đó là một trò đùa thô bỉ của những đứa trẻ chưa trưởng thành. Không một đứa nào ý thức được chuyện phải giúp đỡ cô, gọi cho bạn bè cô, đưa cô về nhà, và chắc chắn rằng cô được an toàn. Và rồi chuyện sau đó đã xảy ra.

Suy nghĩ của phụ huynh gốc Việt

Chia sẻ tâm tư của một người cha có con trong độ tuổi trung học này, anh Kenny Diệp, làm thợ máy ở Tampa, Florida, cho biết:

“Con trai tôi năm nay 16 tuổi. Tuổi này hầu như đứa nào cũng nghĩ nó đã trưởng thành, đã biết tất cả mọi chuyện, cho nên rất dễ xem thường những lời dạy bảo của cha mẹ, nhất là những lời khuyên răn có tính chất áp đặt hay thúc ép.”

Hiểu được điều này, anh Kenny chọn cho mình một thái độ thích hợp để hướng dẫn con mình:

“Tôi nhẹ nhàng trong lời nói và cử chỉ mỗi khi tôi muốn con tôi nghe lời. Đồng thời tôi cố gắng xem con tôi là 'bạn' để gần gũi và lắng nghe con tôi nói nhiều hơn. Khi con đi học về, tôi để ý xem con hôm nay buồn hay vui, và nương theo đó tôi gợi chuyện một cách vui vẻ để cho con tôi tâm sự những gì mà nó muốn giãi bày như giữa một người bạn với một người bạn.”

“Tuyệt đối không la mắng khi con có làm điều gì lầm lỗi” cũng là cách xử sự của người cha này, bởi “Thái độ nghiêm nghị nhưng đầy sự thương yêu đối với những trường hợp như vậy sẽ có hiệu quả hơn là lời trách cứ, trừng phạt.”

Cũng là một người cha có con trai 16 tuổi, anh Tommy Nguyễn, hiện đang làm việc tại William Hughes FAA Technical Center ở New Jersey, tâm sự:

“Tôi có một người con trai 16 tuổi. Tôi không biết mình có quan tâm đủ cho con chưa nhưng tôi luôn tự nhắc mình phải dành thời gian cho con khi cháu còn rất nhỏ. Tôi vào phòng của cháu thường xuyên, nhiều lần trong ngày và nhiều ngày trong tuần để nhắc nhở cháu dọn dẹp căn phòng cho ngăn nắp. Vì thế cháu quen với việc tôi sẽ vào phòng cháu bất cứ lúc nào tôi muốn và phòng cháu không được khóa. Tôi đặt ra những hoàn cảnh và hỏi cháu phải giải quyết làm sao, từ việc giải một bài toán, đến cách đối đãi với thầy cô bạn bè. Tôi dạy cháu suy nghĩ đến kết quả hay hậu quả trước khi làm một việc gì đó.”

“Điều quan trọng nhất đối với tôi là cần tạo thói quen nói chuyện với con mỗi ngày khi cháu còn nhỏ cho đến khi cháu trưởng thành. Tham gia vào cuộc đời của con như đi chơi thể thao với con, đi ăn chung như một người bạn để cháu quen với việc cha mẹ luôn có trong cuộc đời của cháu, để cháu tin rằng gia đình là nơi nương tựa vững chắc nhất.” Anh Tommy nói thêm.

Cô Châu Huỳnh, một cán sự xã hội ở Seattle, cũng đồng ý với anh Tommy Nguyễn ở việc phải tạo cho đứa trẻ thấy được “cha mẹ luôn có trong cuộc đời” của chúng.

“Con mình nó cần mình ở bên cạnh nó 100%. Hai vợ chồng cần phải thay phiên nhau để làm chuyện đó.” Cô Châu khẳng định.

Theo cô, “lúc nào cũng vậy, bậc làm cha mẹ phải chịu trách nhiệm 90% những gì xảy ra với con mình. 10% có thể do hoàn cảnh, hên xui may rủi hay những yếu tố xã hội khác. Nhiều cha mẹ cứ nghĩ mình đi làm khổ cực chăm lo cho con cái, cho nó cái nhà, cái xe hay cái iPhone hay nền giáo dục hay những cơ hội giao lưu với bạn bè.... là tốt rồi. Nghĩ như vậy là hoàn toàn sai!”

“Ai nói nuôi con nít ở đây khó hơn ở Việt Nam cũng không đúng. Xã hội nào cũng vậy. Lo ăn lo mặc không đủ. Lo dạy con mới quan trọng. Mà có lẽ còn quan trọng hơn lo ăn lo mặc. Thiếu thốn một chút cũng không sao. Tôi ghét nhất kiểu đi làm kiếm tiền về trả cho người lạ 'babysit' con mình. Điều đó thật là tệ hại. Không chăm sóc con được thì đẻ con làm chi rồi bỏ cho người khác nuôi. Tới lúc con mình lớn lúc nào cũng không hay. Thì những chuyện lộn xộn vô tù như trên đúng là không có gì lạ.” Người cán sự xã hội này nói một cách thẳng thắn.

Nguồn: Ngọc Lan/ Nguoiviet

Lựa chọn vietinfo di động

VietInfo Group

Liên hệ gửi bài: BBT@vietinfo.eu
Liên hệ quảng cáo: quangcao@vietinfo.eu ,
Tel.:+420 777 007 989 (chỉ liên hệ quảng cáo)

Vietinfo.eu được phát hành theo giấy phép và luật thông tin của EU.

Copyright © 2008 - 2021 VietInfo Group

Chọn hiển thị:

Chọn khổ chữ: